Vương Thiên Nhất truyền kỳ! (chương 1-2)

0
157

Chương 1: Sự ra đời của hoàng đế

Ngày 23 tháng 4 năm 1989, mặt đất tràn ngập hơi thở của mùa xuân, một em bé được sinh ra trong một gia đình ở Bắc Kinh, cha mẹ đều vui mừng. Đứa trẻ có lông mày rậm và đôi mắt to, và tiếng khóc của nó đặc biệt lớn. Một lão nhân gia nói rằng đứa bé này sau này có thể là một vị tướng quân, khi Thường Ngộ Xuân (vị tướng cùng Chu Nguyên Chương lập ra nhà Minh – người dịch) sinh ra năm đó đã khóc rất to, lông mày rậm, mắt to nhưng lại đen hơn đứa trẻ này!

Trong ngày đầy tháng của con, cha mẹ muốn chọn cho con một cái tên thật hay nhưng vẫn chưa chọn được cái tên vừa ý. Lúc này, có một vị hóa duyên đạo nhân đến, nói rằng ông ta đến vì cái tên đặc biệt của đứa nhỏ. Người nhà rất ngạc nhiên nên mời đạo sĩ vào trong.

Đạo sĩ nói: “Tiểu tử có liên quan đến đệ tử của ta, đệ tử ta đang chờ ngày để hạ sanh. Năm nay là số lẻ, năm lẻ là số dương nên tiểu tử này được sinh ra. Năm sau 1990 sẽ là năm của số âm, sẽ có một nữ tử đang chờ được sanh ra đời.”

– “Xin hỏi đạo sĩ, nên đặt con trai tôi tên là gì? “

– “Cờ tướng được truyền lại bởi cổ nhân của Trung Hoa, tượng hà lạc, thông âm dương (dựa trên Hà Đồ – Lạc Thư để tạo ra bàn cờ). Lạc Thư có 9 số, cho nên bàn cờ có 9 trục tung. Hà Đồ có 10 số, cho 10 trục hoành, đế kinh (sinh ra ở Bắc kinh- người dịch) ở vào phương bắc, thuộc thủy, Lạc Thư có mây: “Thiên Nhất sinh thủy” (Thiên Nhất sinh thủy – địa lục thành chi, một trong 8 quẻ của Bát Quái Đồ – người dịch), cho nên đặt tên tiểu tử là Thiên Nhất phối với họ Vương.”

– “Vậy tên của nữ tử đang đợi sinh ra là gì?”

– “Nữ tử sẽ sinh ra ở An Huy, ở phía nam thuộc hành hỏa. Tên của nó hẳn liên quan đến hỏa. Ta không dám để lọt bí mật động trời!” (Ý nhắc đến Đường Đan. Chữ Đan có nghĩa là đỏ hay là viên thuốc – người dịch.)

Trong nháy mắt đã qua một năm, tiểu Thiên Nhất vô cùng thông minh, ba mẹ càng thêm vui mừng. Ở Trung Quốc có truyền thống văn hóa chọn đồ vật để dự đoán tương lai trong ngày thôi nôi, cha mẹ xếp nhiều vật phẩm trước mặt. Tiểu Thiên Nhất bỏ lơ công danh lợi lộc mà tiến thẳng đến cờ tướng mà chọn, cầm lấy giữ chặt không chịu thả ra.

Cha mẹ thấy vậy có chút lo lắng, bởi vì cờ tướng không phải là bộ môn lôi cuốn hấp dẫn và phổ biến (tại thời điểm đó), muốn chơi cờ thì phải trở thành huyền thoại như Hồ Vinh Hoa, nếu không tương lai sẽ ảm đạm. Cha mẹ vẫn hy vọng rằng Thiên Nhất đi theo con đường đại học như bao đứa trẻ khác để có một tương lai tươi sáng.

棋谱)宝宝杯龙凤金棋对弈,唐丹59炮要求KO天一,男皇女王上演激情大战!|王天一|许银川|象棋_网易订阅

Chương hai: Sáu tuổi học cờ.

Trong nháy mắt, Thiên Nhất đã sáu tuổi nhưng cậu chưa bao giờ đụng đến cờ tướng. Thì ra bố mẹ không muốn con theo học cờ tướng chuyên nghiệp nên cố tình lảng tránh. Ở trường tiểu học có những lớp học cờ tướng căn bản, Thiên Nhất đã tự đăng ký vào học, cha mẹ không thích nhưng cũng không có để ý gì nhiều.

Một ngày nọ, khi cha mẹ cậu đưa con đi dạo công viên, tình cờ có một vài ông già đang đánh cờ bên đường, Thiên Nhất thấy liền chạy đến xem. Nhìn thấy nước sát cục, Thiên Nhất không giữ được lòng mà nói to: “Pháo đổi sỹ là cục rồi, cờ đỏ đi sót nước rồi!”

Người cầm cờ đen nhìn thấy thời cơ, nhanh chóng dùng pháo đổi sỹ, sau khi thắng thì mừng rỡ trêu chọc người kia: “Ngươi bình thường hay chém tướng lắm, sao hôm nay lại thua ta?”

Ông già thua cờ cay cú khi bị thằng nhỏ mách nước.

“Thằng nhỏ này, vào đây thi đấu cùng ta một ván!” – Người thua cờ có chút trẻ con, cùng thi đấu với Thiên Nhất.

Chơi liên tiếp mấy ván rồi mà ông già vẫn chưa phục trước thiên tư của cậu bé.

Lúc này, cha mẹ nhận ra rằng Thiên Nhất có tài năng phi thường về cờ tướng nên không thể trì hoãn thêm, họ đã tìm một lớp đào tạo ngoại khóa cho cậu. Thiên Nhất như cá gặp nước, nhanh chóng trở thành cao thủ đứng đầu lớp, đồng thời cậu cũng không bỏ bê việc học và nhiều lần giành vị trí nhất trong các kỳ thi của lớp.

Cha mẹ thấy Thiên Nhất không những học hành tốt mà còn tiến bộ rất nhanh về cờ tướng, nên họ thoải mái cho Thiên Nhất đến công viên để đấu cờ với các cao thủ lúc rảnh rỗi, nhanh chóng Thiên Nhất trở thành “ông kẹ” ở công viên và ông già kia không còn là đối thủ của cậu.

Một ngày nọ, Thiên Nhất đang “làm mưa làm gió” ở công viên, có một ông già hiền lành đứng bên cạnh, nhìn thấy tài năng của Thiên Nhất nên đã đề nghị đấu cờ với cậu.

Thiên Nhất ai rủ cũng không cự tuyệt, cùng ông lão giao lưu kỳ nghệ. Nhưng lần này đã khác, cậu liên tục gặp khó khăn, những tuyệt chiêu trước đây của cậu đã không còn hiệu quả và dễ dàng nhận thất bại trước cao nhân mới xuất hiện. Sự kiêu ngạo của Thiên Nhất đã biến mất.

Ông lão nói: “Ta hôm nay mặc dù chỉ dùng sáu bảy phần công lực, nhưng ngươi tuổi còn nhỏ lại có thể hoà ta một bàn, đúng là không dễ! Ta tuổi tác đã cao, không muốn mang những chiêu thức này vào quan tài, vẫn muốn thu nhận đồ đệ.”

P/s: Ông già này là ai? Người thầy đầu tiên của Vương mà chúng ta thường tranh luận đã xuất hiện. Hẹn gặp lại các bạn ở phần tiếp theo.